Mở bài Bạch Đằng giang phú (Phú sông Bạch Đằng) siêu hay

Cách viết mở bài chung? Mở bài Bạch Đằng giang phú (Phú sông Bạch Đằng) mở bài số 1? Mở bài Bạch Đằng giang phú (Phú sông Bạch Đằng) mở bài số 2? Mở bài Bạch Đằng giang phú (Phú sông Bạch Đằng) mở bài số 3? Dàn ý phân tích hình tượng nhân vật khách trong đoạn đầu bài Phú sông Bạch Đằng?

Phú sông Bạch Đằng của Trương Hán Siêu có thể coi là thiên phú tiêu biểu nhất trong kho tang văn học Việt Nam. Dưới đây là bài viết tham khảo về Mở bài Bạch Đằng giang phú (Phú sông Bạch Đằng) siêu hay mời bạn đọc theo dõi.

1. Cách viết mở bài chung:

Mục đích của một bài luận phân tích văn học là xem xét cẩn thận và đôi khi đánh giá một tác phẩm của văn học hoặc một khía cạnh của một tác phẩm văn học. Như với bất kỳ phân tích nào, điều này đòi hỏi bạn phải phá vỡ đối tượng thành các bộ phận cấu thành của nó. Việc xem xét các yếu tố khác nhau của một tác phẩm văn học không phải là bản thân nó là một kết thúc mà là một quá trình giúp bạn đánh giá và hiểu rõ hơn về công việc của văn học nói chung.

Ví dụ, một phân tích về một bài thơ có thể giải quyết các loại khác nhau của hình ảnh trong một bài thơ hay với mối quan hệ giữa hình thức và nội dung tác phẩm. Nếu bạn định phân tích (thảo luận và giải thích) một vở kịch, bạn có thể phân tích mối quan hệ giữa một tình tiết phụ và cốt truyện chính, hoặc bạn có thể phân tích khuyết điểm về tính cách của người anh hùng bi thảm bằng cách truy tìm cách nó bộc lộ thông qua các hoạt động của vở kịch. Phân tích một truyện ngắn có thể bao gồm việc xác định một chủ đề cụ thể (như khó khăn trong quá trình chuyển đổi từ tuổi vị thành niên sang tuổi trưởng thành) và chỉ ra cách nhà văn gợi ý chủ đề đó thông qua quan điểm mà câu chuyện được kể; hoặc bạn cũng có thể giải thích thái độ của nhân vật chính đối với phụ nữ được bộc lộ như thế nào qua đối thoại và/hoặc hành động của anh ta.

Do đó, bài luận của bạn phải có ý chính (luận đề), nhất thiết phải có một số đoạn văn phát triển từ ý tưởng trung tâm và mọi thứ trong đó phải được liên quan trực tiếp đến ý tưởng trung tâm và phải góp phần giúp người đọc hiểu được ý tưởng đó ý tưởng trung tâm. Ba nguyên tắc này được liệt kê lại dưới đây:

1. Bài luận của bạn phải bao hàm chủ đề mà bạn đang viết.

2. Bài luận của bạn phải có ý chính (được nêu trong luận điểm của bạn) chi phối sự phát triển của nó.

3. Bài luận của bạn phải được sắp xếp sao cho mọi phần đều đóng góp một cái gì đó để người đọc hiểu ý tưởng trung tâm.

2. Mẫu Mở bài Bạch Đằng giang phú (Phú sông Bạch Đằng) số 1:

Lịch sử dân tộc Việt Nam đã chứng kiến biết bao chiến công lẫy lừng của dân tộc, đặc biệt là trên những dòng sông. Và trong số đó, không thể không kể đến dòng Bạch Đằng Giang anh hùng với bao chiến công hiển hách, vang dội. Hơn năm mươi năm sau chiến thắng quân Nguyên Mông trên sông Bạch Đằng, Trương Hán Siêu đã đứng đây và hồi tưởng về những bi tráng của dòng sông lịch sử ấy qua bài Phú sông Bạch Đằng. Và để thể hiện rõ hơn nỗi nhớ da diết, nỗi nhớ da diết, trăn trở đầy dũng cảm của mình, ông đã sử dụng hình tượng nhân vật khách – một sáng tạo nghệ thuật giúp bài “Phú sông Bạch Đằng” trở thành một áng thơ đặc sắc trong văn học trung đại Việt Nam.

3. Mở bài Bạch Đằng giang phú (Phú sông Bạch Đằng) mở bài số 2:

Bạch Đằng giang phú của tác giả Trương Hán Siêu được sáng tác theo thể phú cổ với hình ảnh trung tâm người khách du ngoạn trên dòng sông Bạch Đằng lịch sử, đã bộc lộ những suy nghĩ nội tâm của nhân vật khách hay có thế nói là chính tấm lòng của tác giả. Hình tượng khách là một nhân vật được các nhà thơ hư cấu qua hình thức đối đáp với một nhân vật khác, mà ở bài viết này là những người lớn tuổi. Với tác phẩm này của Trương Hán Siêu, hình tượng khách trở thành hình tượng chính của tác phẩm, tuy vẫn được viết theo kết cấu cơ bản của một bài văn (mở bài, kết bài, bình luận, kết bài) nhưng cảm xúc của cả bài thơ đều dựa vào cảm xúc của nhân vật khách này. Nỗi niềm ấy là hoài niệm về một thời oanh liệt của dân tộc ta bên dòng sông Bạch Đằng lịch sử và nỗi đau khôn nguôi của bốn phương. Đọc bài phú, ta có thể nhận ra khách thể trung tâm của tác phẩm chính là cái tôi của thi nhân, là hiện thân của thi nhân, người anh hùng đang thiết tha với đất nước.

4. Mở bài Bạch Đằng giang phú (Phú sông Bạch Đằng) mở bài số 3:

Nếu như Phạm Sư Mạnh khi viết về sông Bạch Đằng với những từ ngữ hoa mĩ tuyệt vời nhất để miêu tả cảnh sắc thiên nhiên qua lời nhận xét: Mặt trời chiếu vào hang Dương Cốc là kỳ quan của vũ trụ - Vượng khí núi sông thu tụ ở sông Bạch Đằng. Hay như nhà văn hóa tiêu biểu Nguyễn Trãi có câu: Cửa sông xung yếu do trời đặt ra - Hai người chống được trăm người - Những bậc anh hùng từng lập công ở đất này... thì đến với tác phẩm Phú sông Bạch Đằng của thi nhân thời nhà Trần là Trương Hán Siêu, dòng sông Bạch Đằng với ngàn năm lịch sử ấy hiện lên thông qua một cuộc đối thoại đầy sáng tạo giữa vị khách với thú vui du ngoạn với bô lão địa phương. Phú sông Bạch Đằng là một bài thơ trung đại xuất sắc, không chỉ thể hiện nỗi lòng của nhà thơ mà còn thể hiện tấm lòng của một con người một lòng hướng về quê hương. Khi đến với bài phú này người đọc vừa thấy tự hào khi cảm nhận được những giá trị lịch sử đầy anh dũng gắn liền với bài thơ nhưng cũng mang nỗi buồn thương sâu lắng khi nhớ về những hi sinh mất mát của dân tộc trước bị xâm lược của kẻ thù.

5. Dàn ý phân tích hình tượng nhân vật khách trong đoạn đầu bài Phú sông Bạch Đằng:

Mở bài:

Giới thiệu tác giả Trương Hán Siêu và tác phẩm Phú sông Bạch Đằng:

Khái quát nội dung vấn đề đề bài yêu cầu phân tích: phân tích hình tượng nhân vật khách trong đoạn đầu bài Phú sông Bạch Đằng.

Thân bài:

a. Giải thích hình tượng khách

– Khách là hình tượng nhân vật hư cấu được tác giả xây dựng dưới hình thức đối đáp với một nhân vật trong bài thơ (ở đây là người lớn tuổi).

– Tác phẩm được viết theo kết cấu cơ bản của thân bài phú (mở bài, giải, bình, kết) nhưng toàn bộ mạch cảm xúc đều dựa trên cảm xúc của nhân vật khách.

– Nội dung: Bộc lộ dũng khí bốn phương và cảm nghĩ về một thời oanh liệt của dân tộc trên dòng Bạch Đằng.

– Hình tượng khách là cái tôi của tác giả, là hóa thân của thi nhân, người anh hùng đang đau đáu những nỗi niềm về đất nước.

b. Phân tích

– Hình ảnh khách hiện lên trong tâm trí của một kẻ phóng khoáng, phong lưu, tứ phương “Khách có… dao”:

+ Hình ảnh ước lệ “chèo thuyền hóng gió, lướt bể chơi trăng,…”: Hình ảnh con người có tâm hồn phóng khoáng, thích công việc ngao du bốn bể.

+ Biện pháp liệt kê: liệt kê hàng loạt danh lam thắng cảnh của Trung Quốc, đưa người đọc đi tham quan khắp nơi “Cửu Giang… Việt”.

+ Dù là những vùng đất chưa từng đặt chân nhưng khách vẫn có thể kể cặn kẽ, trình bày, thể hiện vốn kiến thức uyên thâm, đồ sộ của mình, tâm hồn muốn chu du để thỏa mãn tầm nhìn, mở mang kiến thức.

+ Cách nói “Sớm… Vũ Huyệt”: lối nói cường điệu, làm rút ngắn không gian, thời gian, nâng tầm người khác.

+ Vị khách cũng chỉ ra “Tử Trương”: sở thích của anh ta.

+ Tuy đi qua bao thắng cảnh nhưng vẫn dừng lại ở dòng sông Bạch Đằng giang lịch sử: thể hiện tình yêu quê hương tha thiết, lòng tự hào dân tộc mãnh liệt, nhất là với những chiến công năm xưa. quá khứ.

=> Hình tượng khách hiện lên thật cao lớn, oai phong, đó là do dũng khí bốn phương, với thú tiêu dao, khát vọng thưởng ngoạn bốn phương, mở mang kiến thức.

– Hình ảnh khách qua dòng cảm xúc trước dòng sông Bạch Đằng:

+ Cảnh hùng vĩ của dòng sông Bạch Đằng: “Đẹp… một màu”: cảnh vừa lãng mạn, vừa hùng vĩ, tráng lệ – vừa cô quạnh, hiu quạnh “Bờ sậy… xương khô”.

+ Tác giả dùng lối viết hiện thực để vẽ nên một khung cảnh đối lập: xưa là dòng sông lừng lẫy – nay đìu hiu, thê lương.

+ Bầu trời và dòng sông hòa thành một màu trong tiết trời thu => cảnh đẹp.

+ Trong khung cảnh ấy cũng có tâm trạng của khách: Niềm hứng khởi khi thưởng ngoạn vẻ hùng vĩ, thơ mộng, trữ tình trên dòng sông lịch sử xưa – nỗi nhớ nhung, nuối tiếc về cảnh vật đổi thay, tiếc thương cho những người đã ngã xuống.

+ “Đứng lâu”: Tâm trạng xót xa, xúc động của tác giả.

=> Trương Hán Siêu đã có những khám phá thú vị về khung cảnh sông Bạch Đằng vừa thơ mộng, vừa hùng vĩ với cảnh sắc đa dạng, nhiều chiều.

=> Thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết cùng với niềm tự hào dân tộc với những chiến công năm xưa trên dòng sông này, mặc dù bây giờ không còn như xưa.

– Kết luận chung:

+ Hình ảnh người khách là cảm hứng của tác giả với lối trần thuật đậm tính ước lệ, cường điệu, xen lẫn cảm xúc yêu thiên nhiên, đất nước và lòng tự hào dân tộc.

+ Nhân vật khách đã khơi dậy tâm trạng của một dũng sĩ tứ phương, khơi dậy những cảm xúc về dòng sông Bạch Đằng lịch sử.

Kết bài:

– Khẳng định lại ý nghĩa của hình tượng khách.

    5 / 5 ( 1 bình chọn )