Cảm nhận về nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân hay nhất

Mị trong "Vợ chồng A Phủ" của Tô Hoài là một nhân vật tiêu biểu và để lại trong chúng ta rất nhiều cảm xúc. Nhân vật Mị được khai thác rất nhiều trong văn học phân tích. Dưới đây là một số bài mẫu cảm nhận về nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân. Xin mời bạn đọc đón xem. 

1. Cảm nhận về nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân:

1.1. Trước đêm tình mùa xuân:

‐ Mị bị bức hại và áp bức, đến nỗi sống như một người không hồn, hoàn toàn vô ý thức. 

‐ Mị sống từng ngày nhưng không có nghĩa là Mị mất đi sức sống hoàn toàn. Sự sống vẫn tiềm ẩn trong Mị, và chỉ khi có thể, có thời cơ nó mới bùng cháy mạnh mẽ. 

1.2. Trong đêm tình mùa xuân:

‐ Bối cảnh bên ngoài tác động đến tâm trạng Mị . Màu sắc và âm thanh của mùa xuân khiến Mị muốn ra ngoài đi chơi.

‐ Mị đã uống cho đến say. Say lòng để nhớ những ngày Mị còn được tự do. 

- Thế giới được đánh thức trong lòng Mị đối lập với đời thực. 

- Ý định giải thoát mình, thoát khỏi kiếp ngục tù 

‐ Ý định không thực hiện được vì A Sử bắt Mị lại

‐ A Sử trói thân xác Mị nhưng tâm trí của Mị đang được tự do.

→ Dù không giải phóng được thể xác nhưng Mị đã giải thoát được tinh thần.

2. Cảm nhận về nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân hay nhất:

Tô Hoài là nhà văn lỗi lạc với số lượng tác phẩm nhiều kỷ lục trong nền văn học Việt Nam đương đại, sáng tác của ông thể hiện sự thật đời thường bằng ngôn ngữ giản dị, gần gũi. Truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” in trong tuyển tập “Truyện ngắn Tây Bắc” là một tác phẩm tiêu biểu vẫn giữ được sức hấp dẫn trong mắt nhiều thế hệ độc giả dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Tác phẩm xoay quanh số kiếp mà nhân vật Mị đã sống, đặc biệt thể hiện diễn biến nội tâm của cô trong từng thời kỳ, và đêm tình mùa xuân là  cảnh có tác động lớn đến diễn biến tâm lý và hành động của cô gái.

Tại sao sau bao nhiêu năm sống như con rùa bị dồn vào đường cùng và đã chấp nhận kiếp sống trâu ngựa, sức sống của Mị bỗng trỗi dậy trong đêm tình mùa xuân? Có phải không khí mùa xuân bất chợt ập đến với những bữa tiệc xuân, những sắc màu váy dài rực rỡ và những cuộc chơi đã làm ảnh hưởng đến Mị? Hay không phải màu sắc hay mùa xuân, mà là tiếng sáo quen thuộc. Tiếng sáo gọi bạn được nhiều người biết đến, đi  vào nếp sống của người Hồng Ngài, họ dùng tiếng sáo để bày tỏ tình yêu, để bày tỏ tấm lòng. Nghe tiếng sáo Mị lại nhớ về quá khứ, tiếng sáo đưa tôi vào những cuộc chơi, hình ảnh cây sáo quan trọng đến nỗi nó được nhắc đi nhắc lại hơn chục lần trong tác phẩm. Tiếng sáo đã đánh thức cô gái tưởng mình đã chết về mặt tinh thần được sống lại quá khứ tươi đẹp, cái thời mà cô đấu tranh cho tự do và tình yêu. Tiếng sáo tác động mạnh mẽ đến sức sống tiềm tàng của Mị. Bên cạnh tiếng sáo, men rượu cũng là tác nhân khiến Mị thay đổi. Mị nuốt từng bát, uống như một kẻ say, uống để quên đi hiện tại đau khổ, tủi nhục và cũng để không nhớ đến tương lai mờ mịt, không một tia hy vọng. Hành động này nói lên nỗi oan, nỗi buồn tủi trong lòng cô gái nhưng cũng tiếp thêm sức mạnh để đánh thức sức sống.

Từ những chất xúc tác bên ngoài ấy cộng với bản tính mạnh mẽ, hoạt bát, trong Mị đã nảy sinh sức sống mãnh liệt trong một đêm xuân. Những cảm xúc dịu dàng này làm Mị nhớ lại quá khứ - một quá khứ đẹp đẽ mà Mị không bao giờ dám sống lại. Ngày ấy Mị vừa thổi sáo hay vừa có sắc đẹp đã khiến bao chàng trai Hồng Ngài mê mẩn, ngày đêm thổi sáo đi theo. Những kỷ niệm đẹp đẽ đó khiến Mị cảm thấy tươi mới trở lại và Mị nhận ra rằng mình vẫn còn trẻ. Mị  vẫn còn sống và Mị phải làm điều gì để chứng minh điều đó. Điều đầu tiên Mị muốn làm khi trải nghiệm lại cảm giác đó là ra ngoài đi chơi. Bao nhiêu năm sau khi cưới về nhà thống lý Pá Tra làm vợ A Sử, Mị không đi chơi xuân, mặc cho những người phụ nữ có chồng khác vẫn đi chơi. Mị muốn ra ngoài, không muốn sống trong căn phòng đóng kín chỉ có một ô cửa sổ nhỏ, ngày nào cũng không thấy dù là sáng hay tối. Cô  bắt đầu chuẩn bị, mặc một chiếc váy hoa, thêm dầu vào đèn để thắp sáng căn phòng tối và thắt bím tóc. Đây là những hành động được coi là sự phản kháng của Mị, nó bắt đầu  phản ứng lại với cuộc sống, khơi dậy những cảm xúc. Nhưng ngọn lửa cuộc đời vừa bùng cháy rực rỡ thì vụt tắt, kẻ độc ác đó không ai khác chính là A Sử - con trai nhà thống lí và cũng là chồng Mị. Anh ta về nhà bất ngờ và nghĩ thật lạ khi Mị chuẩn bị ra ngoài. Người này đã trói Mị , dã man hơn còn quấn tóc Mị vào một cái sào, không cho Mị cử động, nhưng dù có trói, nhưng chất cồn trong người Mị vẫn còn nồng nặc, chế ngự tâm trí cô. Mị nghe tiếng sáo, tiếng sáo gọi bạn tình của ai mà như gọi con tim, Mị bước đi trong vô thức, anh muốn đi theo tiếng sáo tình này. Nhưng những sợi dây cứa vào da và nỗi đau thể xác đã đánh thức cô dậy. Cô phải trở lại với thực tế cay đắng rằng vị trí của cô không thể sánh được với con ngựa nhà thống lí.

Sự thức tỉnh của Mị trải qua toàn bộ quá trình phát triển, từ những cảm xúc thoáng qua về quá khứ cho đến việc phản kháng và cuối cùng nhận ra một điều quan trọng. Mị đã từng nghĩ mình là trâu, ngựa của thống đốc, đã là trâu, ngựa rồi thì không có suy nghĩ,  chỉ biết ăn và làm, nhưng giờ Mị đã hiểu, ở trong nhà này, Mị còn không bằng con trâu, con ngựa. Sự hồi sinh sức sống này là do nguyên nhân khách quan của tiếng sáo và rượu mạnh. Tất cả đều là bàn đạp để tạo ra những hành động mạnh mẽ của Mị tự giải thoát cho mình sau đó. 

Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí và sử dụng ngôn ngữ giản dị, phổ quát, Tô Hoài dường như đã vẽ ra trước mắt người đọc hình ảnh một người phụ nữ mạnh mẽ, dù bị bạo hành nhưng vẫn tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt bên trong, chỉ tìm mọi cách để hồi sinh, để bùng cháy. 

3. Cảm nhận về nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân ấn tượng nhất:

"Vợ chồng A Phủ" là truyện ngắn được nhà văn Tô Hoài sáng tác năm 1952 in trong tuyển tập “Truyện Tây Bắc” (1953), được khơi nguồn từ một sự kiện có thật khi chính tác giả Tô Hoài đã sống và chứng kiến ​​cuộc sống của những người dân nghèo ở vùng cao xa xôi này. Nhà văn Tô Hoài đã nhìn thấy số phận của những con người trở thành nô lệ, bị áp bức, bóc lột bởi chế độ địa chủ chuyên chế, coi sống không bằng chết. Hệ thống nhân vật được Tô Hoài xây dựng cũng là những số phận tiêu biểu của những tầng lớp tiêu biểu trong xã hội xưa, đó là thống lí Pá Tra - một địa chủ giàu có nhưng tàn ác, Mị và A Phủ - những người nông dân. Người dân lao động vất vả nhưng phải chịu cực nhọc cả về vật chất lẫn tinh thần. 

Nhân vật Mị được nhà văn giới thiệu từ giữa cuộc đời đi ra. Mở đầu truyện, tác giả đưa người đọc lạc vào thế giới cổ tích, đến miền Tây Bắc xa xôi, nơi ở của vị thống đốc lý giàu nhất vùng và gặp một thiếu nữ đặc biệt luôn ngồi cạnh tảng đá, gương mặt lúc nào cũng buồn bã, ủ rũ. Những câu văn tự sự chậm rãi, nhẹ nhàng hé mở cho người đọc thấy cuộc đời thiếu nữ rất bất hạnh, chắc chắn không phải con gái Thống Lý, mà chính là con dâu của một chủ nợ khốn khổ khốn cùng. Từ đó, ngòi bút Tô Hoài ngược dòng thời gian để kể câu chuyện đời Mị trước khi trở về làm vợ thống lí Pá Tra. Trước đó, Mị là con gái trong một gia đình nông dân nghèo, hoàn cảnh vô cùng khó khăn, bố mẹ không đủ tiền cưới vợ nên phải vay mượn nhà thống lý Pá Tra để trả lãi một nương ngô hàng năm, cho đến khi mẹ mất mà gia đình Mị vẫn chưa trả được nợ , món nợ truyền từ đời này sang đời khác. Số phận bắt Mị phải sống trong căn nhà tối tăm của nhà thống lý , một căn phòng không có ánh sáng, không được coi bằng con trâu, con ngựa. 

Mị là một cô gái dịu dàng, có phẩm chất tốt, nhân cách tốt, có tài thổi sáo. Mị cũng là một cô gái biết lo toan cho gia đình và hy sinh bản thân để giúp cha trả nợ. Rồi cuộc sống của Mị bị đảo lộn ngay từ khi bước chân vào nhà thống lý. Mị như con rùa bị dồn vào đường cùng, một hình ảnh so sánh có thể cho người đọc thấy cảnh Mị đang sống chẳng khác nào địa ngục, một nơi tăm tối, không sự sống. 

Nhưng tấm lòng nhân đạo sâu sắc của Tô Hoài đã không để Mị chết trong cảnh nghèo khổ trong nhà thống lí mà ông vẫn để sức sống tiềm ẩn của Mị như hòn than cháy trong đống tro tàn, chỉ cần có gió thổi là bùng lên. Nhà văn đã thăng hoa tài năng, tạo ra ngọn gió mát này, chính là đêm tình mùa xuân tiếp thêm sinh lực cho tâm hồn Mị. Thiên nhiên năm ấy khác thường, gió bắc lạnh buốt lồng lộng xen lẫn sắc màu cuộc sống, những chiếc váy hoa  “xòe” trên đá như những cánh bướm sặc sỡ, âm hưởng cuộc sống khác hẳn khi đón Tết ở Hồng Ngài. Vào buổi sáng sớm, có tiếng trẻ con chơi đùa ầm ĩ, trai gái ném pao, nhảy múa, thổi sáo. Hoàn cảnh ấy đã tác động đến tâm hồn Mị, đặc biệt là chi tiết “tiếng sáo” như sợi chỉ đỏ nối tâm hồn Mị thuở còn trẻ với đêm xuân tình ái ấy. Lần đầu tiên trong mùa xuân ấy tiếng sáo xuất hiện trên đỉnh núi, từ xa vọng lại, làm cho lòng Mị khô lạn  bỗng mềm mại và ấm áp, trong tấm lòng bỗng “háo hức bồi hồi", bừng tỉnh rằng “đêm xuân tình đã đến". Khi tỉnh dậy, Mị thấy cuộc đời thật chẳng đáng sống, bởi tuổi trẻ bị giam cầm trong nhà thống lý Pá Tra, và tất nhiên là cả những nỗi buồn đau ấy buộc Mik phải tìm đến rượu: "Mị lén lấy can rượu uống cạn từng bát”, Mị uống như để gột rửa bao nhiêu đau thương, uất hận. Vì men rượu tất yếu làm ta say, khi ngồi ta bắt đầu nhập nhoạng, rồi tiếng sáo mời gọi, rượu nâng hồn ta theo  những cuộc vui cùng tiếng sáo. Tiếng sáo như gọi mời Mị quay về quá khứ, sống với những tháng ngày tươi đẹp, trong sáng và hạnh phúc nhất, thuở ấy “Mị thổi sáo hay lắm”, nhiều anh chàng mê nó, ngày đêm thổi sáo đi theo Mị.

Đến đây, Tô Hoài nhận thấy trong tâm hồn Mị đang diễn ra một cuộc đấu tranh gay gắt giữa quá khứ và hiện tại, quá khứ đẹp đẽ huy hoàng nhưng mới bùng lên, còn bây giờ Mị đang bị cường quyền áp bức. Từ lúc bước chân vào nhà thống lí “Mấy năm rồi A Sử không cho Mị đi chơi Tết”, những kỉ niệm ngày xưa cứ trỗi dậy mạnh mẽ khiến Mị quên đi hiện tại đau buồn, hiện tại Mị chỉ cảm nhận rằng :"Mị còn trẻ, Mị muôn đi chơi!" Cuộc đấu tranh trong tâm hồn Mị càng trở nên gay gắt với những tiếng sáo sau đó, khiến tâm hồn Mị chạy trốn như một con ong thoát khỏi tổ. Tâm hồn Mị đã giao hòa với đêm tình ngoài kia, sự thức tỉnh mạnh mẽ ấy được đánh thức bởi tiếng sáo đa cung bậc, đưa Mị đi dù mơ hay tỉnh.

Tô Hoài đã thật sáng giá bằng tài năng và trái tim ấm áp của mình khi miêu tả những nét đặc sắc về phong tục, tập quán, tính cách và tâm hồn của những con người nơi vùng cao với giọng văn nhẹ nhàng và một phong cách dân tộc đầy giá trị nhân văn sâu sắc.

4. Cảm nhận về nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân ngắn gọn:

Nhắc đến “Vợ chồng A Phủ”, chắc chắn bạn sẽ nhớ ngay đến Mị -  nhân vật trung tâm của tác phẩm. Giữa khổ đau, gian khổ, nhân vật Mị tiêu biểu cho cuộc sống tủi nhục của người dân miền núi dưới ách thống trị của bọn phong kiến, địa chủ. Cuộc đời Mị khi làm dâu nhà thống lí Pá Tra cho thấy giá trị hiện thực của tác phẩm. Tuy nhiên, dưới ngòi bút đầy nhân văn của mình, Tô Hoài đã không để Mị  sống cuộc đời nhẫn nhịn chai lì mà nuôi dưỡng sức sống tiềm ẩn của cô. Sức mạnh này đã bùng cháy trong đêm tình mùa xuân. Diễn biến tâm trạng của Mị trong buổi hôm ấy đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc. 

Nguyễn Du có câu "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Lý do là bởi thiên nhiên trên núi vào mùa xuân đã ảnh hưởng đến tâm trạng của Mị. “Những chiếc váy hoa treo trên  đá xòe ra như những cánh bướm sặc sỡ”. Những đứa trẻ chơi quay ầm cả bản. Gió heo may, cỏ vàng ửng. Cảnh vật vào xuân, cả bản ăn Tết. Đặc biệt, tiếng sáo vang lên, gọi bạn tình nghe thật bồi hồi. Môi trường bên ngoài ảnh hưởng rất nhiều đến tâm trạng của Mị. Và rồi Mị bí mật uống rượu. "Mị uống từng bát." Uống cái "ừng ực” như để vơi đi buồn đau, như để quên đi những đau khổ của kiếp sống, uống trong khát khao phần đời chưa tới. Nhưng Mị chỉ say về thể xác, còn tâm hồn cô như bừng tỉnh sau bao ngày tê liệt, mất mát. “Chén rượu tiêu sầu, sầu càng thêm sầu”. Mị càng uống nhiều, Mị càng tỉnh. Mị nhớ ngày xưa. Mị đã từng là một người thổi sáo giỏi. Những buổi tối xuân tình, trai làng đứng cuối phòng Mị. Và Mị ý thức được “Mị  còn rất trẻ”. Từ đó nảy sinh ý nghĩ muốn đi chơi mùa xuân. Hồi tưởng về ngày xưa đưa Mị trở lại thực tại. Cô ý thức được cuộc đời mình, số phận của mình. Nếu có một nắm lá ngón trong tay, Mị sẽ ăn chúng cho đến chết, không buồn sống lại nữa." Tiếng sáo lại văng vẳng trong đầu câu hát “Anh ném pao, em không bắt- Em không yêu, quả pao rơi rồi”. Tiếng sáo, câu hát vừa mời gọi, vừa giận hờn. Tiếng sáo thể hiện  khát vọng tình yêu, tự do. Tiếng sáo và men rượu nồng nàn thổi  hồn Mị. Điều này đã trở nên động lực thôi thúc Mị chuẩn bị đi chơi xuân.

    5 / 5 ( 1 bình chọn )